Giữ vai, giữ lòng và giữ lý - một góc nhìn thực hành công tác đội nhóm
Giữ vai, giữ lòng và giữ lý - một góc nhìn thực hành trong công tác đội nhóm
[Phần 1: Góc nhìn xã hội]
“Sự hiểu lầm không phải chỉ là lỗi của một phía, mà là kết quả của việc thiếu thấu hiểu lẫn nhau.”
Trong xã hội, những tổ chức hay đội nhóm luôn gặp phải sự rạn nứt, không phải chỉ vì sự can thiệp từ bên ngoài, mà vì sự thiếu hiểu biết và sự đánh giá sai về thẩm quyền và quyền hạn. Một người giám sát, dù có quyền lực, nhưng nếu thiếu hiểu biết về bối cảnh, sẽ khó có thể đưa ra quyết định đúng đắn. Điều này không chỉ gây rối loạn trong công việc mà còn làm giảm giá trị của những người đang làm việc hết mình.
Sự im lặng, rút lui không phải là sự phản kháng mà là hậu quả của việc không được nhìn nhận đúng đắn. Nếu không ai thấu hiểu giá trị của một người trong đội nhóm, họ sẽ dần mất đi sự gắn kết, vì những cố gắng chân thành không được đón nhận đúng cách.
[Phần 2: Góc nhìn cá nhân – người tổ chức nhóm]
Trong xã hội (và cả những nhóm nhỏ), rạn nứt không chỉ đến từ sự can thiệp thiếu hiểu biết từ bên ngoài, mà còn đến từ chính những hiểu lầm bên trong — những điều tưởng như vô hình, nhưng lại âm thầm làm lung lay nền tảng.
Tôi từng nghĩ chỉ cần làm hết lòng, thì người khác sẽ hiểu. Nhưng hóa ra không đơn giản vậy.
“Một đội nhóm không thể thành công nếu thiếu sự đồng thuận và thấu hiểu giữa các thành viên.”
Từ vai trò người tổ chức, tôi nhận thấy rằng một nhóm thành công không chỉ vì năng lực cá nhân của mỗi người, mà vì khả năng liên kết và hợp tác giữa các thành viên. Tuy nhiên, sự hiểu lầm có thể gây rạn nứt mạnh mẽ nếu không có sự giao tiếp rõ ràng và sự đánh giá đúng đắn về vai trò của mỗi người.
Có khi, người đứng ngoài cuộc lại tỏ ra hiểu biết, can thiệp vào một cộng đồng mà họ không xây, không sống cùng, nhưng lại mang danh “quản lý” hay “cố vấn”.
Và có khi, chính thành viên trong nhóm, vì thiếu trao đổi, vì ảnh hưởng từ một góc nhìn khác, hay đơn giản là quá bận để quan tâm, lại dần rút lui trong im lặng — để lại người tổ chức với một khoảng trống khó gọi tên…
Nhưng đau nhất, có lẽ là khi những hiểu lầm đó được nuôi dưỡng bởi sự tự mãn, thực dụng, hay tiêu chuẩn kép.
Khi ai đó nghĩ mình “biết rồi”, “đủ giỏi rồi”, họ sẽ dễ dàng đánh giá thấp nỗ lực của người khác.
Khi giá trị thực bị thay thế bằng lợi ích ngắn hạn, những điều sâu sắc sẽ bị xem là xa xỉ.
Khi một người vừa đề cao năng lực cá nhân, lại vừa đánh giá người khác qua khả năng phối hợp, liên kết, hay nhờ vả, thì chính họ đang mắc kẹt trong một thế giới quan mâu thuẫn.
Còn tôi, tôi chỉ muốn làm việc trong những nhóm mà:
– Sự chân thành không bị hiểu lầm là kiểm soát,
– Sự im lặng không bị nhầm là khinh thường,
– Và người có tâm huyết không phải giải thích mãi vì sao họ còn ở lại.
Khi người khác tự mãn với khả năng của mình mà đánh giá thấp năng lực của người khác, đó là một vấn đề. Đặc biệt khi sự hám lợi hay tiêu chuẩn kép xuất hiện: đề cao năng lực cá nhân nhưng lại chỉ đánh giá người khác qua sự hợp tác hay “nhờ vả”. Đây là sự mâu thuẫn trong chính nội tâm, nơi mà các giá trị cá nhân bị đè nén bởi các tiêu chuẩn không rõ ràng.
Nếu một đội nhóm không còn sự thấu hiểu, không còn kết nối chân thành, thì dù có tài năng đến đâu, đội nhóm cũng sẽ dễ dàng tan rã.
Vì vậy, tôi luôn cố gắng duy trì một không gian nơi mỗi người có thể chia sẻ, học hỏi và phát triển cùng nhau, thay vì chỉ đánh giá nhau qua những hình thức, bề ngoài.

Nhận xét
Đăng nhận xét