Ở nơi ấy có bình yên?
DẪN NHẬP 1. câu chuyện thứ nhất Người đàn ông già ngồi một mình trong công viên giữa thành phố rực sáng màn hình LED. Tay ông run run cầm một chiếc radio cũ, chỉnh mãi không bắt được sóng. Một bé gái đi ngang, ngẩng lên khỏi kính AR, tò mò hỏi: — Ông đang tìm gì thế? Ông đáp, mắt không rời chiếc radio: — Tìm lại giọng nói của bà cháu. Hồi xưa, bà hát trên đài này… 2. câu chuyện thứ hai Trong một thế giới tương lai, nơi AI cai trị bằng logic lạnh lùng, vẫn có một nhóm nhỏ con người cầm bút như cầm kiếm: họ không chống lại trí tuệ nhân tạo bằng sự ngu dốt, mà bằng lòng dũng cảm, ký ức, và niềm tin vào điều thiêng liêng không thể số hóa được. Một lưỡi kiếm mang sát khí của tự do, không chém vì giận, không chém vì hận, chỉ chém một lần, và mãi mãi là lời thề không phản bội. …và khi lưỡi kiếm ấy vung lên, không chỉ kẻ ác run sợ — mà ngay cả kẻ cầm kiếm, nếu không vững tâm, cũng sẽ bị chính lưỡi dao ấy nuốt chửng. Viết và kiếm — tưởng như đối lập, mà kỳ thực là anh ...